
PHỐ NÚI CHIỀU MƯA
Phố núi chiều mưa giăng tơ
Quán xưa nghiêng bóng đợi chờ bước ai.
Khói lam vờn bếp trang đài,
Hương thơm níu gót tháng ngày phiêu du.
Mưa rơi trút giọt thiên thu,
Trên hiên quán vắng mịt mù khói sương.
Ly ngà ấm áp tình vương,
Như gom hơi thở mặn hương núi rừng.
Khách về trĩu bước vấn vương,
Nghe mưa rót xuống mà chừng nhớ thương.
Quán quen lặng lẽ bên đường,
Hồn ai lạc giữa mấy tầng mây bay.
Chiều buông tím cả vai gầy,
Mưa như dệt mối tóc dài gió đưa.
Phố núi nghiêng giấc chiều xưa,
Quán đây còn ấm… đã vừa lòng ai?
LƯ VĂN KHOA
