
ANH VÀ EM
Con đường ta đi qua
Một quãng đời hằn lên vết xước
Con đường anh trong em
Chông chênh điều mất được
Con đường ta đi qua
Như những hợp ca lúc trầm lúc trỗi
Lúc âm thầm lúc cháy bỏng căn dây
Trong yêu thương đem hạnh phúc đong đầy
Bởi vết xước cũng nảy mầm hoa trái
Thời gian trôi con đường như ngắn lại
Hoa của đất trời hoa cũng phôi phai
Chúng ta đi trên một quãng đường dài
Màu sương khói trên mái đầu không bạc.
Nguyễn Thưởng

