
BÀN TAY GIÓ
Bàn tay gió
luồn qua cửa sổ phòng em
mênh mang đến lạ
Như giọt sương
trườn trên mặt lá
Như ánh trăng
xòe những ngón tay
vuốt thảm xanh cây cỏ
Ôi bàn tay ai
sao không là xương là thịt
mà cuồng si đến thế
Mỗi đêm về
luồn khe cửa sổ phòng em
như giấc mơ tìm nỗi nhớ
êm đềm
Hình như anh chơi trốn tìm
Ú òa em trong mộng
vừa mở toang cánh cửa
anh đã xa rồi
Bàn tay gió ơi!
hãy quay lại cùng em
mơn man như giọt sương
trườn trên mặt lá
như ngón tay
vuốt em say mềm
nghiêng ngả…
Giấc mơ đêm
bàn tay ai chạm phải trái tim chờ
như quen
như lạ
một vần thơ?

Phan Huy Hùng
