Bất chợt – Võ Thị Như Mai

Bất chợt – Võ Thị Như Mai
Nhà thơ Võ Thị Như Mai

BẤT CHỢT

Bất chợt buổi chiều em rất nhớ anh
Như mùa hạ ngóng cơn mưa ào ào đổ xuống
Nỗi nhớ thẹn thùa cụng li vang luống cuống
Chẳng uống giọt nào mà say

Bất chợt trang sách con chữ tung bay
Không phượng đỏ ve kêu nhưng hè về rồi đó
Hồn nhiên mắt xanh nụ cười trẻ nhỏ
Khoảnh khắc nhiệm mầu gói lại thả vào sương

Chẳng khi nào em thấy hết thương
Và cô đơn khoảng trời riêng mà anh là một nửa
Bông hoa nở trong không gian thắp lửa
Để trái tim thanh tân khơi ánh sáng vĩnh hằng

Em chào một ngày bằng năng lượng mặt trăng
Bận rộn tung tăng vui cùng đám trẻ
Màn đêm giăng nguyện cầu, vì sao nhỏ bé
Thở nhịp nhàng khêu ngọn bấc tin yêu

Được nhớ về anh như thế nào là nhiều
Trái đất xoay mặt nước lặng yên
khu vườn đầy nắng
Xuân đánh rơi giọt nước mắt đại dương biếc mặn
Hạ vô tình nhảy nhót trên nỗi nhớ mùa phai.

 

VTNM