
BÉN DUYÊN
Chiều về qua bến sông xưa
Bóng ai thấp thoáng cây dừa bên sông
Mơ em đến tuổi lấy chồng
Sao còn mải miết đứng không một mình
Ngước nhìn khuôn mặt lặng thinh
Để cho năm tháng chữ tình vương rơi
Tại anh vì cứ tin lời
Nên người không đến đúng nơi hẹn hò
Đang mùa trăng sáng như mơ
Bóng cô thôn nữ đứng chờ ngóng trông
Đợi ai ở bến không chồng
Tuổi hồng phơi phới vẫn mong cùng chàng
Anh nhờ mang lễ vật sang
Mỏi mong hạnh phúc cả làng chung vui
Tháng năm trong giấc ngủ vùi
Chờ ngày tháng đẹp thiếp xui chàng vào
Con thuyền bến nước lao xao
Tơ vương hòa quện dâng trào trong anh
Yêu nhau ta rải chiếu mành
Dệt thành tấm lụa bức tranh một nhà.
Ngày 28/9/2023
Nguyễn Nam

