
BẾN VẮNG
Ngày ấy xa thật xa
Dấu chân hằn kỷ niệm
Vùng trời mây tim tím
Gió hắt ngàn bao la.
Ngày đó em với ta
Nồng nàn thơ mực tím
Tiếng con chim chiền chiện
Hót lên lời thiêng liêng.
Gót hài em đi qua
Nắng chiều vàng lặng tắt
Ngõ thôn là biển vắng
Trong bể đời mênh mông.
Sóng hát câu chờ mong
Bờ cát buồn ngóng đợi
Mây trời xa vời vợi
Biệt bóng thuyền nơi đâu.
Hút gió trong ngàn sâu
Bến vắng là bến đợi
Gió thu chưa thuyền tới
Cho giọt buồn bơ vơ.
LƯ VĂN KHOA
