
BÓNG CHIỀU VỀ VỚI BẰNG LĂNG
Bỗng dưng nhớ mái trường xưa
Nhớ bằng lăng tím mới vừa ra hoa
Chia tay tạm biệt đi xa
Nhớ trường xưa cũ cùng hoa tím buồn
Ta đi cây tuổi thanh xuân
Tươi xanh mơn mỡn ngọn nguồn đẹp xinh
Gió ru cành lá rung rinh
Tháng ngày cây đã thắm tình vươn cao
Trong ta tình cảm dạt dào
Yêu bằng lăng tím thuở nào còn đây
Kỷ niệm xưa cũ vơi đầy
Chiều thưa thớt nắng vờn mây gió lùa
Bằng lăng giờ cũng già nua
Đời ta lặng lẻ bốn mùa đi qua
Vần thơ đọng lại hồn ta
Bâng khuâng ôm bóng chiều tà hoàng hôn.
Ngày 20/11 lại về

Đinh Xuân Lan
