
BUỔI XẾ TÀ
Thoảng thôi đã mấy mươi năm
Giờ quay ngoảnh lại da hằn nếp nhăn
Tìm đâu mái tóc màu xanh
Làm thân viễn xứ nay thành tuyết sương
Huế xưa xa biệt dặm đường
Câu hò giọng hát du dương ấm lòng
Bây chừ cũng hết người mong
Ngồi nơi bến vắng cạnh dòng suối reo
Ngày đi vướng một chữ nghèo
Hành trang là tủi gói theo bên mình
Ngỡ rằng tìm ánh bình minh
Ngờ đâu số phận nhấn chìm tương lai
Miên man với những u hoài
Thăng trầm cuộc sống nào ngoai nỗi buồn
Đêm nằm đếm giọt mưa tuôn
Mãi ngân rả rích canh trường xót xa
Còn chi trong buổi xế tà
Mượn dòng thi phú hát ca gửi sầu
Thu tàn trời đổ hạt ngâu
Mình ta lặng đứng bên cầu sông tương.
Lê Hữu Phước

