
CÁ VÀNG
Loăng quăng mấy ả cá vàng
Sao không xuống phố tìm chàng làm thơ?
Cá rằng: đuôi quẫy thành mơ
Cấm cung vẫn khối chàng hờ bám theo
Ngày hai bữa, tối bơi chèo
Câu lục câu bát cứ reo quanh mình
Rằng ai cũng bảo em xinh
Xinh như một gánh chữ tình nặng vai
Cho tôi ngắm cá sớm mai
Qua đêm lại hẹn ngày dài chắp vui
Phố đông ầm ĩ tiếng đời
Gieo vào đáy óc khóc cười… chán ghê
Thà rằng ẩn trú ngọn tre
Giấu thân hốc đá mà nghe thật thà
Hay gì cái miệng ba hoa
Lưỡi lia lưỡi liếm chẳng qua vì tiền?
Phan Huy Hùng
