
CHỊ ƠI…!?
Chị ơi lối cũ đi về
Mùa qua trăng rụng u mê thân gầy
Sương mù ướt một bờ vai
Chị ôm những nỗi đắng cay qua chiều
Tạ từ bao nỗi cô liêu
Chị đem hờn giận chắt chiu qua hồn
Cũng từ mộng kiếp cô đơn
Mà ôm bao nỗi nhớ thương đọa dày
Đường dài cần một bàn tay
Níu vay, tạm bợ qua giây tao phùng
Bao mùa gió, mấy mùa giông
Chắt chiu còn xót nụ hồng phôi pha
Thôi đành dừng cuộc phong ba
Quên thương, quên ghét, quên ta, quên mình
An lòng trong cuộc mưu sinh
Chị ơi! Buồn cứ lung linh sắc hồng
Thả hồn buông hết đợi trông
Đời là cõi tạm chờ mong làm gì…!?
Tỉnh lòng một giấc ngủ say
Nhìn lên thấy Phật đang cười an nhiên.
31/10/2023
Lưu Giang

