
CHIỀU MƯA NHỚ NGƯỜI
Mưa mãi rơi cho lòng ai héo hắt
Giọt ngắn dài trong ánh mắt thi nhân
Nghĩ về ai mà nhung nhớ bội phần
Con tim nhỏ ngàn lần rung đau nhói
Con đường vắng một mình em khắc khoải
Bước chân quen sao mãi vẫn nơi nào
Gió thoảng nhẹ mà cây lá lao xao
Những hạt mưa cứ thấm vào mi mắt
Hàng phi lao thì thầm như muốn nhắc
Người vẫn còn tất bật ở nơi xa
Chắc có lẽ nhớ nhiều lắm quê nhà
Đêm xa xứ cũng diết da hoang hoải
Dấu yêu ơi! Em mãi luôn thầm gọi.

Ngô Thị Mai
