
CHỜ TRĂNG
Ta chờ trăng trăng ở đâu
Để cho ta mãi nỗi sầu cô đơn
Trăng ơi! Đừng giận đừng hờn
Hãy mau mau đến vui hơn bao giờ
Sao trăng cứ mãi hững hờ
Để ta mãi đợi mãi chờ thâu đêm
Ta đây ngồi tựa bên thềm
Nơi quê là chốn êm đềm xưa nay
Giờ đây một nỗi buồn thay
Trăng ơi…! Sao để lòng này ngóng trông
Ta đây đã nguyện tâm đồng
Cùng trăng đẹp mãi non sông quê mình
Trăng về tỏa ánh lung linh
Trăm hoa vạn vật đẹp xinh tuyệt vời
Ta yêu trăng lắm trăng ơi!
Thiết tha một ánh trăng rơi giữa dòng
Thỏa lòng ta đợi ta mong
Chỉ trong nỗi nhớ ở trong mỗi người
Trăng soi hoa nở đẹp tươi
Sắc hoa tô thắm nụ cười em thơ.
Nguyễn Văn Học

