Chuyện chưa kể – Thơ Đặng Tâm

Chuyện chưa kể – Thơ Đặng Tâm
Ảnh tác giả cung cấp về mẹ

CHUYỆN CHƯA KỂ

(Kính tặng mẹ)

Mẹ tôi có người em
Đi chiến đấu không về.
Chú đồng đội đưa tin
Kể với mẹ tôi rằng:

Một ngày xuân nắng ấm,
Phút cận kề hy sinh,
Bàn tay cậu một ngón
Chỉ thẳng hướng quân thù.

Giữa khói lửa mịt mù,
Chẳng nhìn thấy mặt nhau,
Lời của cậu khúc sau:
Các đồng chí đâu rồi?

Cả trung đội cậu tôi
Anh dũng và hiên ngang,
Đẹp như hàng phượng vĩ!
Rồi cậu tôi ngã xuống.

Máu đỏ tung ngang trời,
Vĩnh biệt rồi cậu ơi…!
Mẹ tôi chẳng nói gì,
Chỉ ôm mặt nức nở.

Mẹ ôm bàn tay chú,
Đồng đội của cậu tôi,
Nức nở mãi không thôi!
Hai chị em cùng khóc.

Tình người và nỗi đau,
Kéo họ xích gần nhau
Như chị em ruột thịt
Bao năm ròng chia xa.

Mẹ ôm giấy báo tử,
Như giữ trái tim mình
Trọn một kiếp nhân sinh!
Rồi mẹ kể tâm tình

Tuổi trẻ cậu ngày xưa,
Trước lúc cậu lên đường,
Đã có một người thương,
Cô ấy hiền, tên Nhung.

Hai người vẫn thẹn thùng
Chưa dám ngỏ cùng nhau,
Nhưng tình trong đã tỏ,
Thế rồi cậu lên đường.

Người con gái âm thầm
Đợi suốt thời xuân xanh,
Đợi mãi và đợi mãi
Ngày xanh qua đi rồi.

Thủy chung cô gói lại,
Bước cho kịp đò ngang.
Mẹ thương cô mòn mỏi,
Như thương em gái mình!

Rồi lại thương em trai
Đi mãi những năm dài,
Thương hai nửa xuân xanh,
Bất hạnh không cùng nhau!

Có lẽ nào chiến tranh
Là chia xa chờ đợi,
Là vời vợi nỗi nhớ,
Và trắc trở tình yêu???

Là chia ly tình thân
Mang âm thầm đớn đau
Kéo dài mãi về sau
Cho những người ở lại???

Đất nước giải phóng rồi,
có về không cậu ơi…???

Đặng Tâm