
CÓ ĐƯỢC ĐÂU
Tôi ghé nhà em một buổi trưa
Giữa hè nắng nóng gió đu đưa
Hàng cây buồn bã lung lay nhẹ
Dưới nắng chói chang của hạ mùa
Em đứng trước thềm để đợi tôi
Má hồng điểm những giọt mồ hôi
Môi thắm nở cười khi tôi đến
Miệng chào, đưa vội hai tay mời
Vào nhà em cứ mãi loay hoay
Trà nước đầy bình sẳn trong khay
Em rót ra mời, mắt tình tứ
Đưa nhẹ ly trà lên tận tay
Tôi đón ly vàng tay em trao
Với bao cảm xúc cứ dâng trào
Nhìn em tươi tĩnh, má hồng thắm
Môi đỏ, mắt huyền, dáng thanh cao
Nhẹ nhàng em nói: em nhớ anh
Trông mong ngày tháng trôi qua nhanh
Để ngày hò hẹn anh mau đến
Mình đươc bên nhau, ước toại thành
Tôi thấy thương thương giọng ngọt ngào
Của em thủ thỉ lúc bên nhau
Em ơi! Anh muốn luôn như thế
Lòng muốn, nhưng mà có được đâu.
Phạm Thi

