
CÓ MỘT CAO NGUYÊN
Ngày đưa tiễn em trở về thành phố
Tôi đã vô rừng khắc dấu một khoảng xanh
Núi rừng này đâu phải chỉ riêng anh
Có một phần bởi công em vun xới
Bao đổi thay dòng đời sang trang mới
Anh đếm cây rừng xanh tuổi lá vừa thay
Chợt nhận ra em không về lại nơi này
Khói lam cuối chiều bay giữa ngàn sương núi
Cánh rừng xanh tuổi hoa niên tắm gội
Những tán lá đón mùa mong đợi thổn thức sâu
Mẹ Bazan nhẫn nại chẳng phai màu
Chờ em trưởng thành cánh tay ngàn đón gió
Thương nhớ một người đã về nơi cuối phố
Hoa nở về mùa tuyết nhiệt đới ngàn mây
Rắc nồng nàn hương phố núi ngất ngây
Mỗi khi gió lùa quện hương thơm nồng đượm…
Hôm nay mùa Xuân ửng hồng chim én lượn
Em trở lại với mình bên cạnh giấc mơ son
Khoác áo màu xanh nghiêng giữa lưng non
Đan ngón tay vào câu chuyện miền cổ tích.
GIỌT THU
