Đam Books – Nhịp sống Văn chương số 009 hân hạnh giới thiệu chân dung năm thi hữu: Nguyễn Thị Ánh Hồng (Tây Ninh); Lại Văn Phong (Đồng Nai); Ba Đỗ (Quy Nhơn); Lê Phương (TP. Hồ Chí Minh); Mỹ Linh (Bình Dương) hội tụ với trang thơ… Bằng tình yêu văn chương, các thi sĩ trải lòng mình qua những chuyến đi, những cảm xúc thăng hoa hay chiêm nghiệm nhân sinh. Ban Biên tập cảm ơn tấm chân tình quý vị đã đồng hành và cộng sự!
NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG
Tìm anh trên đỉnh núi Hồng
Anh tìm ai – đỉnh núi Hồng?
Để em ở lại dỗi hờn khóc mây
Anh đi mang hết tình đầy
Gió mưa vần vũ rừng cây đổ nhào!
Anh tìm hái một vì sao…
Để làm sính lễ ngọt ngào hương yêu
Vắng anh hoang vắng từng chiều
Biển buồn không sóng – cánh diều không bay
Nhớ anh sương mỏng hoá dày
Núi cao thấp thoáng chòm mây tự tình
Em là thi sĩ đoan trinh
Chờ anh chờ mãi chúng mình thành đôi…!
LẠI VĂN PHONG
Giữa chốn nhân gian
CHUYỆN thiên hạ vốn nhiều vô kể
NGƯỜI vững tâm chẳng để bận lòng
MẶC đời gian dối đục trong
KỆ khi giông bão giữa dòng nhân sinh
NGƯỜI xa lạ ân tình khó gặp
LO được đâu tuổi sắp già rồi
HƠI còn, lo việc ta thôi
ĐÂU cần vướng bận vài lời thị phi
ĐÁY nhân thế có gì để nhớ
NƯỚC thì xa lửa ở thật gần
MÌNH luôn sống trọn nghĩa nhân
MÒ tìm hạnh phúc chẳng cần đâu xa
BÓNG mây đổ chiều tà vách núi
TRĂNG hờn ghen lỡ buổi hẹn hò
CHUYỆN NGƯỜI MẶC KỆ NGƯỜI LO
HƠI ĐÂU ĐÁY NƯỚC MÌNH MÒ BÓNG TRĂNG*.
*Câu khoán lấy từ ca dao.
BA ĐỖ
Trọn giấc nồng
Tiết chuyển
sang mùa
gió lạnh đông
Trái tim
ôm ấp
mối tình hồng
Bao năm
mộng ước
lòng mong đợi
Hạnh phúc
cùng nhau
trọn giấc nồng.
LÊ PHƯƠNG
Dáng mẹ…
Chiều trên con phố nhỏ
Cuối đường vọng tiếng rao
Bước chân từ nơi đó
Dáng mẹ gầy hanh hao
Nắng in hình bóng mẹ
Quang gánh nặng đôi vai
Nuôi con từ tấm bé
Cho con cả tương lai
Thời gian trôi cứ trôi
Nắng mưa chuyện của trời
Thu Đông rồi Xuân Hạ
Mẹ vất vả ngược xuôi
Một đời mẹ vì tôi
Thanh xuân mẹ quên rồi
Trên môi mẹ vẫn cười
Tóc mẹ tựa mây trôi
Giờ mẹ tựa mây trôi
Theo trăng mẹ về trời
Mẹ xa tôi thật rồi
Con đường nằm chơi vơi
Chiều nay qua phố nhỏ
Biết tìm mẹ nơi đâu
Lặng buồn nghe tim khóc
Cây cũng ngừng lao xao
Giờ tôi qua lối đó
Không còn nghe tiếng rao
Thoảng mùi hương trong gió
Nhớ mẹ yêu năm nào…
MỸ LINH
Dĩ vãng xa rồi
Chuyện tình ngày đó
Đã quá xa xôi
Còn lại mình tôi
Bồi hồi thương nhớ
Màn đêm cơ nhỡ
Lạnh lẽo riêng ta
Trăng khuyết lại tà
La đà hiên vắng
Canh khuya lẳng lặng
Buồn chẳng ai hay
Tạm sống qua ngày
Mộng say riêng bóng.
NHỊP SỐNG VĂN CHƯƠNG
