
ĐAM BOOKS – NHỊP SỐNG VĂN CHƯƠNG SỐ 010
Ban Biên Tập: Có những ánh chiều rơi nơi góc phố hay phiêu du miền quê xa lạ. Có hạt mầm nào vừa nhú xanh nõn giữa mùa xuân. Có hoa bỉ ngạn không đua hương khoe sắc nhưng không khỏi vấn vương lòng người. Có bóng hồng vén nắng phiêu mình săn mây… Bằng bút pháp tài hoa, góc nhìn tinh tế các thi sĩ đã khắc họa bức tranh mùa xuân đầy màu sắc. Trang Thơ Đam Books – Nhịp sống Văn chương (số 10) giới thiệu đến độc giả, bạn yêu thơ.
THIÊN DI
Chiều
Này chiều này quán này mưa
này miên man phố ướt nhòa lòng tôi
này chiều lững thững chiều rơi
này mưa có hiểu lòng tôi bây giờ
này đu đưa lá ngủ mơ
chiều qua vuông cửa đợi chờ xa xăm…
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Người đàn bà suốt đời choàng khăn mây…
Nàng bện từng vệt nắng
Nàng vun từng búi mưa
Đêm lạnh giá
Sa Pa cô đơn nổi giận
Khóc nỗi đau mất mát với ảo ảnh sương mù…
PTPT.
NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG
Gieo hạt
Đêm qua ngó trăng thanh
Ngàn sao khuya lấp lánh
Tôi, thiếu nữ mộng mơ
Thắp lên niềm tin mới
Tôi nhìn tôi trong gương
Cho biết tỉnh hay mê
Rừng xanh thay lá mới
Mạ non vừa lên mầm
Tôi gieo hạt trên đầu
Ước mơ dài theo tóc
Hy vọng đã lên màu
Cơn vui thành bão lốc
Tôi gieo hạt trên giường
Ngủ trên cây hạnh phúc
Tôi úp mặt trên bàn
Tôi đọc từng trang sách
Tôi yêu tinh cầu xanh
Đàn bồ câu tung cánh
Khao khát và ước vọng
Mong dòng sông đổi đời…!
NTAH.
LƯU GIANG
Xuân về…
Xuân về nhạc nước reo ca…
Xuân về hoa nở một tòa tinh anh…
Xuân về gió mát, trăng lành…
Xuân về chim hót trên cành hoa mai…
Xuân về nắng đẹp trong ngoài..
Xuân về cảnh đẹp xóm làng bình yên…
Xuân về trên khắp mọi miền…
Người người nô nức, nhà nhà hân hoan…
Xuân về sóng nước lặng yên…..
Phố phường nhộn nhịp giao thương hài hòa…
Thái bình đất nước hoan ca…
Vui xuân, tết đến có ta bên đời…
Bao la tình đất, tình người….
Nhịp nhàng cuộc sống nụ cười hồn nhiên…
Buông đi trăm thứ lụy phiền…
Xuân về an lạc, an yên mọi nhà…
Nắng vàng chiếu khắp quê ta…
Mùa đi thay đổi trăm hoa khoe màu…
Mến thương xin gửi lời chào…..
Đón xuân năm mới, vui nào vui hơn…!?
LG.
HOÀNG LÂM
Hoa bỉ ngạn
Bảng lảng chiều rơi cảnh gió sương
Loài hoa bỉ ngạn nở mùa thương
Không lá, không hương hoài vương vấn
Chở theo kiếp vận cõi vô thường.
Lối cũ người xưa chưa trở lại
Màu hoa chờ đợi trải sương mơ
Một đời tìm nhau qua miền nhớ
Thuyền tình trót nợ lỡ bến xưa
Đỏ rực triền đê hoa lặng lẽ
Khẽ gọi hồn quê giữa lối mê
Nếu có kiếp sau đừng đến trễ
Để hương, hoa, lá tỏa xum xuê.
HL.
