
DẤU CHÂN XƯA
Chiều Thu rực ánh nắng vàng
Mây ngàn lơ lửng gió sang giữa mùa
Đường về gió lạnh bóng thưa
Dừng chân bến cũ như vừa mới qua
Tháng năm nỗi nhớ cho vừa
Sao mà quên được người xưa má hồng
Chiều về ngóng đợi bến sông
Bóng cô gái nhỏ ươm trồng cải hoa
Nhớ em đôi mắt chan hòa
Tay mềm dệt lụa thêu hoa tìm chồng
Một mình đứng đợi bên sông
Đò xưa bến cũ bóng hồng đã xa
Bước sang tuổi luống hoa cà
Lỡ để mùa cải hoa ra trổ ngồng
Yêu người ra bãi ngóng trông
Tìm đâu được bóng dáng hồng ngày xưa
Đêm trăng soi bóng cây dừa
Đi tìm chẳng thấy người xưa trở về
Lá vàng phủ kín triền đê
Chênh chao anh bước lối về không em
Hoàng hôn nỗi nhớ êm đềm
Thu buồn gợi lại những đêm u sầu
Đợi người biết đến bao lâu
Lại thêm mùa lỡ theo màu lá rơi.
Ngày 03/10/2023
Nguyễn Nam

