
DẤU VẾT THỜI GIAN
Nắng vàng rơi vội trên sông
Nơi đây quán vắng xa trông chân trời
Hoàng hôn xuống. Bóng chơi vơi
Ân tình ngày đó, theo thời gian trôi…
Tháng năm mưa nắng phai phôi
Nhưng em chẳng thể nào thôi nhớ người
Lúc này đây chị vẫn tươi
Tóc giờ bạc trắng, miệng cười ngây ngô
Chênh chao chiếc lá uá khô
Bên đời hiu quạnh, hư vô xế chiều.
Dáng người ngồi. Bóng đã xiêu
Ngẩn ngơ chị khóc… tự kêu tên mình.
Minh Nguyễn

