
ĐIỀU CHƯA NÓI
Bình mình lên ánh dương vừa hé cửa
Phía chân trời khoác lên chiếc áo hoa
Thoáng bâng khuâng thêm một chút mặn mà
Cùng với nắng hiền hòa vương lối nhỏ.
Sương long lanh đọng trên lưng lá cỏ
Mây lững lờ ửng đỏ phía trời xa
Biển biếc xanh đang dạo khúc tình ca
Sóng biển hát thì thầm da diết lạ.
Những vạt nắng phủ lên màu của lá
Chạm vào thơ trong ánh nắng chiều vơi
Gió giao mùa từng chiếc lá rơi rơi
Lá vàng úa thay lời thu tình tự.
Thu khép lòng dường như đang tư lự
Giọt mưa thu rơi rả rích từng chiều
Màu thời gian dần phai lãng đăm chiêu
Thu man mác! Chứa bao điều chưa nói.
Quang Bình
