
DỊU DÀNG SẮC ĐÔNG
Đóa cúc vàng vừa tiễn biệt thu đi
Vườn cải trắng đã rù rì sôi nổi
Khoe sắc với những cánh hoa đồng nội
Để bướm ong trên lối mãi dập dìu
Nụ hoa hồng ấp ủ những niềm yêu
Như cô gái đương còn nhiều mơ mộng
Dã quỳ nở xinh tươi tràn nhựa sống
Gió mưa đời vẫn cháy bỏng hồn thơ
Cúc họa mi trong nắng khẽ hững hờ
Từng cánh mỏng ngây ngô chờ mùa khép
Thu từ giã trả cho Đông nét đẹp
Bấc len về sẽ lạnh rét từng đêm
Đông lạnh lùng cho nàng súng trang nghiêm
Nhìn sóng gợn nghe niềm thương rối rắm
Mênh mông nước dõi nơi nào xa thẳm
Kiếp hoa buồn biết gửi gắm về đâu
Lộc vừng kia đang rực rỡ sắc màu
Buông dáng ngọc đỏ au từng sợi nhớ
Thân quyến rũ lẳng lơ khung rèm mở
Nhuộm hương tình vương lỡ tuổi hồng hoa.
Hoàng Bích Thị

