
Dưới bóng trăng đời
Lỡ thương rồi giữa mùa hoa vừa nở,
Hương theo gió mà lòng hóa chơi vơi.
Áo lụa ấy… đã kết hoa và trái,
Ta lặng thầm nghe lá rụng chơi rơi.
Một ánh nhìn như lửa giấu sau môi,
Đốt tàn khói những chiều mưa lặng lẽ.
Nhấp men cay… cố quên người đi nhé,
Thắp bóng em trong giấc mộng mơ hoang.
Chẳng dám gần, sợ gió cuốn trăng tan,
Đành nép bóng bên hàng cây xa tít.
Em yên ấm ta vui trong tĩnh mịch,
Giữ riêng mình… ngọn lửa tắt trong tim.
LƯ VĂN KHOA
