
DUYÊN NỢ
Môi thắm ôm ấp những cánh xinh
Ngọt ngào hương sắc trao tình đắm say
Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay
Khóe mi bẽn lẽn ngừng lay gió chiều
Vườn loan – chốn yêu kiều oanh yến
Tiếng đàn trôi chứng kiến thời gian
Ngất ngây tóc thả nồng nàn
Sắc thu hơi lạnh nhẹ lan sương mờ
Làn hơi ấm bây giờ đã kết
Truyền cho nhau muôn kiếp còn đây
Thắm môi hồng mãi ngất ngây
Có duyên thêm nợ dựng xây chúng mình.
Quang Chúc

