
EM VẪN CÒN THU
Thu chuyển mình trở dạ
Khép lại một đời hoa
Sợ cành thu hoá đá
Đánh rơi cái mặn mà
Đông tràn ô cửa sổ
Ôm chút lạnh ngàn xa
Gió nghiêng hờ cúc áo
Trong như phận đàn bà
Se se bờ mộng mỵ
Chút thu vàng hôm qua
Trăng dòm như mắc cỡ
Em vẫn là cành hoa.
Nguyễn Thưởng

