
GIAO MÙA CHUYỆN
Thu tàn se lạnh có em
Cho anh hơi ấm mỗi đêm đông vê
Nhớ em như phải bùa mê
Hồn bay lạc lối giữa khuya chạnh buồn
Ếch kêu ộp oạp bờ chuôm
Như đang khiêu khích nỗi buồn của anh
Thời gian lợi thế trôi nhanh
Thoáng qua một lát đã canh ba rôi
Nao lòng cứ nhớ em tôi
Không sao ngủ được trách trời bất công
Yêu em mà cứ như không
Đơn phương nhận tội để lòng tương tư
Thu ơi em hết thật ư
Lá vàng chạm đất từ từ sang đông
Măc cho ai đó chờ mong
Hết xuân sang hạ quyết không nản lòng
Ánh trăng đang khuyết đầu đông
Như con đò ấy vượt sông ngân hà
Chuyện tình ngang trái của ta
Duyên do trời định ui giời vui ghê.
Măng Đen, 30/10/2022
Trần Đình Chiến
