
HƯƠNG THẦM
Em về ngắm cảnh Hồ Tây
Từ đâu gió thổi đến gầy nhành mai
Liễu ru dáng ngọc trang đài
Một đời vẫn mãi vì ai dịu dàng
Chuông chùa Trấn Quốc êm vang
Xô nghiêng chiều tím nắng vàng hoàng hôn.!
Tại mây giục gió bồn chồn
Cho làn gió thoảng lá xôn xao chiều
Khẽ khàng gửi nụ tình yêu
Sương giăng ướt ngọn dáng kiều thướt tha
Nếu như anh biết được là
Hương thầm có kẻ phương xa nhớ người.
Thanh Thống
