
KHẮC KHOẢI
Đã thấy đông về lạnh, xác xơ…
Nẻo đời cô quạnh đến không ngờ.
Chiều muộn xót thầm thêm lá rụng,
Đêm tàn mở cửa ngóng ngẩn ngơ.
Sớm mai tóc trắng nhuốm bơ phờ,
Gom nhặt lòng buồn biết đủ chưa?
Để thơ khắc khoải cùng năm tháng
Và để tim đầy nhịp vẩn vơ!
14/11/2023

Dương Nam
