
KHÚC GIAO MÙA
Thu thấp thỏm đợi đông về trước ngõ
Cái lạnh se lòng ngọn gió heo may
Cúc họa mi còn hơi ấm bàn tay
Như níu giữ những tháng ngày êm ả
Hết lá vàng rơi cây dần trụi lá
Ngủ giấc đông vùi ngóng đợi xuân sang
Tiễn thu rời trong nỗi nhớ mênh mang
Sao cảm thấy trong tâm hồn trống trải
Tiếng ai ca “Tình ơi sao đi mãi…”
Nghe bồi hồi khắc khoải một mùa thương
Nhưng tin rằng khi trời hửng ánh dương
Sẽ ấm lại những đêm trường giá lạnh…
Ngô Quang Hùng

