
KHÚC NHẠC LÒNG
Đông về trời đổ hạt mưa
Tuôn trên phiến lá thu vừa rụng rơi
Chạnh thương hơn nữa kiếp người
Bên chiều cảm nhận chơi vơi nỗi sầu
Cuộc đời tựa thể bóng câu
Giờ quay ngoảnh lại mái đầu phủ sương
Nhiều đêm thức giữa canh trường
Làm thân viễn xứ tha phương tủi hờn
Đường mòn nhẹ gót cô đơn
Mây buồn tiễn bước nghe hồn đắng cay
Tình tan gửi lại nơi này
Ngỡ như phù phiếm vụt bay mất rồi
Cung sầu ngự mãi trên ngôi
Người, ta cách biệt bồi hồi chẳng ngoai
Mưa ngân điệp khúc u hoài
Tơ lòng kết bện nào phai nghĩa tình
Lưỡi liềm trăng rọi lung linh
Trời khuya một bóng riêng mình lẻ loi
Lặng câm không thốt thành lời
Mượn vần thơ gửi người ơi có tường?
Lê Hữu Phước

