
LÁ THƯ XƯA
ANH vẫn khắc trong đầu không thể
VỀ một mình ứa lệ tuôn rơi
ĐỌC xong uất nghẹn không lời
LẠI lau nước mắt chơi vơi nỗi lòng
THƯ đã nhận trông mong gần mãi
XƯA xa rồi sao lại vấn vương
NHỚ đôi môi ấm má hường
KHUYA nào hôn nhẹ yêu thương vẹn thề
NĂM tháng đẹp phu thê hạnh phúc
ẤY ta làm thủ tục lễ tân
GIAO nhau nhẫn cưới ân cần
THỪA bên hai họ người thân chúc mừng
EM mi đỏ lưng lưng khóe mắt
TRAO môi nồng xiết chặt eo chưa
ANH VỀ ĐỌC LẠI THƯ XƯA
NHỚ KHUYA NĂM ẤY GIAO THỪA EM TRAO.
Nguyễn Danh Di

