
LỜI TRÁCH GIÓ
Em đến bên ta khi trăng vừa sáng,
Mật ngọt ngào thấm những sợi tơ mơ.
Nào hay đâu sau làn môi đỏ thắm,
Một bóng hình đã hẹn ước ban sơ.
Ta chẳng tiếc ba năm trời chờ đợi,
Ngỡ tình say duyên phận đã lên ngôi.
Sao em giấu, để tim ta hóa tội,
Gọi yêu thương thành dối trá trong đời?
Em lặng lẽ ra đi không từ giả,
Để tro tàn phủ kín cả hồn ta.
Chén rượu cũ còn vương hơi thở đắng,
Mà người xưa nay khuất nẻo kiêu sa.
Có trách cứ chỉ như mưa lùa gió,
Sức dư thừa chẳng níu nổi chân em.
Chỉ còn lại một vầng trăng lẻ bóng,
Khóc cho tình ngang trái đến hờn ghen.
LƯ VĂN KHOA
