
LƯỢN VÒNG HỒ TÂY
Sáng sớm lượn một vòng Hồ Tây
Hon – đa gọi nắng bay nhẹ bay
Gió mát đuổi say đôi mắt biếc
Em đã xa vời tít chân mây.
Tay ga gầm rú, phanh không kít
Suýt nữa đâm ngang toét gốc cây
Xăng hết, lốp xì ngay đoạn kết
Ngơ ngác kiếm tìm biết hỏi ai?
Trời xui đất khiến ai thế nhỉ
Ngoảnh lại em cười cứ ngất ngây
Hết xăng em đẩy tay cũng thế
Anh vui bế bổng cả Hồ Tây…

Phan Huy Hùng
