
MÂM CỖ TAM CỐC
Chạm đũa gắp núi lên
Kề môi lùa mây trắng
Bát canh cánh đồng vàng
Mát mắt mâm Tam Cốc
Bữa trưa đất trời sắp
Đặc sản núi với rừng
Dù xa cách muôn trùng
Tình vẫn tràn thương mến
Ninh Bình ở môi em
Chào mời neo chân khách
Cái bắt tay gắn kết
Xiết chặt hồn thơ tôi…

Phan Huy Hùng
