
MƯA NỬA ĐÊM
Tí tách rơi rơi những giọt buồn
Đêm sầu nức nở lệ nào tuôn
Tình nhòa mây khói chìm giông biển
Mộng nhuốm sương băng lặng chớp nguồn
Duyên phận chia lìa không thể kết
Tơ lòng đứt đoạn chẳng còn suôn
Canh trường khắc khoải nhìn mưa đổ
Nỗi nhớ người xưa buốt lạnh hồn.
Ngô Quang Hùng

