
MƯA ƯỚT
Có một chiều thu dưới rặng dừa
Chân mình dạo bước gió đu đưa
Nhìn về kỷ niệm bao chan chứa
Đã mấy mươi năm tưởng mới vừa
Có một chiều thu ngọn gió nồng
Đưa người lữ khách đến triền sông
Nhìn ra phía trước chân trời rộng
Ruộng lúa nhà ai mới trổ đòng
Có một chiều thu nắng trải vàng
Mây trời bỗng kéo đến còn mang
Mưa rơi đậm hạt đường lai láng
Ướt cả hồn ta những bẽ bàng…!
Lê Đình Hồng

