
NGỌN ĐÈN HẠT ĐỖ
Mẹ vặn ngọn đèn bằng hạt đỗ
Tự hỏi lòng mình – con đấy ư?
Ngọn đèn khuya như giọt nước mắt
Bốn mươi năm mòn mỏi mong chờ!
Con đã ra đi từ ngày đó
Đã hóa thành sao dải ngân hà
Đất nước yên bình mà nỗi nhớ
Cứ phong ba bão táp niềm riêng
Mẹ tự hào giọt máu thiêng liêng
Đã trao tặng trọn tình Tổ quốc
Cho làng quê mát xanh đồng ruộng
Cho phố phường chen chật niền vui
Mẹ cứ ngồi như thế mãi thôi
Nói chuyện với đèn dầu to nhỏ
Như nói với con ngày xưa đó
Mẹ gọi hoài…
sao con chẳng thưa?
Phan Huy Hùng

