
NGƯỜI VỀ PHƯƠNG NAO
Con đường tình ngày xưa
Hôm nay còn vương nắng
Nhớ một thời áo trắng
Thương một thời mắt xanh
Trong ký ức mong manh
Chòng chành miền thương nhớ
Cớ sao mà duyên nợ
Để một đời xa nhau?
Năm tháng cứ qua mau
Nỗi sầu luôn ở lại
Kỷ niệm nào sống mãi
Cho nỗi buồn chát chao
Con sóng mãi dâng trào
Chênh chao nào đêm vắng
Bao tình sâu nghĩa nặng
Mặn mòi chìm trong ta
Biển thì rộng bao la
Bầu trời xanh thăm thẳm
Người má hồng, môi thắm
Giờ đã về phương nao?…
Thích Nguyễn

