
CHÙM THƠ 4 DÒNG NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG
MỘT CHÚT TÊN TÔI
Ai hỏi tôi sinh ra để làm gì ?
Tôi im lặng như biển kia không nói
Như con ong suốt đời tận tụy
Như hoa dại mọc ven đường – vẫn ríu rít mỗi hừng đông …!
VƯỢT QUA RÀO CẢN
Niềm tin giúp chúng ta vượt qua rào cản
Dời núi, lấp sông
Băng qua Đại dương bằng một cú nhảy…!
EM KHÔNG THỂ THIẾU ANH
Vắng anh – Ngày cũng như đêm
Trái đất như chìm trong bóng tối
Hoa quên nở- chim quên hót
Mây dỗi hờn, ngừng chuyến phiêu lưu…

YÊU NHAU- EM NÓI GÌ CŨNG ĐÚNG
Khi thật yêu… hình như mắt hoá mù
Trí tuệ đóng… cho tình yêu lên đỉnh
Dẫu biết yêu là tự mình liều lĩnh
Cho một người rất khác bước vào tim
BÓNG ĐỜI – BÓNG TÔI
Tôi đi suốt dọc nỗi niềm
Câu trăng dưới nước – lại tìm sao rơi
Bóng tôi, tôi níu bóng đời
Miền thơ ngày cũ là nơi đợi chờ …!
RẠN NỨT HỒN CHIỀU
Tôi đã dại đã khờ và đã lỡ
Hứng giọt đới vương giọt sợ vào tâm
Đây cầm nắm- đây rối bời biếng gỡ
Sợ biến tan, sợ rạn nứt hồn chiều…!
ÁNH HỒNG
