
NỖI BUỒN GÁC TRỌ
Em thấy gì trong đôi mắt của anh
Buồn vui lẫn tháng ngày đi trăn trở
Cứ vời vợi xa xăm lòng thương nhớ
Bóng hình người ta nợ mãi nơi tim
Chặng đường nào cho mình cứ lặng im
Thân oán trách rồi đắm chìm quên lãng
Khi chạnh nhớ mới hay đời chạng vạng
Thiếu hương thơm trong buổi sáng yên bình
Đôi mắt buồn như thiếu cả niềm tin
Bỗng cô quạnh trái tim mình buốt giá
Đông ghé chớm mà thân sầu tàn tạ
Cảnh đi hoang như lá xác xơ đầy
Anh muốn về nơi gác trọ chân mây
Ta cùng tỏ quên đắng cay tủi phận
Để ngủ lại gạt bi ai xâm lấn
Cuộc đời này yêu ghét hận bỏ buông.
23/10/2023
Nguyễn Kiên

