
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG!
Heo may kéo về ớn lạnh
Hồ Tây bàng bạc màn sương
Công viên lạnh lùng ghế đá
Chờ ai khắc khoải đêm trưởng
Mùa thu ra đi vội vã
Mang theo những lá vàng xưa
Phượng già khẳng khiu cành trụi
Lắt lay ngọn gió sang mùa
Mơ thầm một bàn tay ấm
Thắp bùng lên ngọn lửa lòng
Em xa phố tử thu ấy
Anh giờ còn lại mùa đông
Phố buồn hắt hiu nỗi nhớ
Chờ mong dáng nhỏ năm nào
Mua giăng ướt nhòa kỷ niệm
Vẫn thèm giọt nắng chênh chao.
Ngô Quang Hùng

