
NỤ CƯỜI CỦA MẸ
Ba mươi tuổi mẹ góa chồng
Đôi tay lam lũ bế bồng ba con
Chạy mưa bão, trốn đạn bom
Đói no giữ tấm lòng son trọn đời
Mẹ như biển, mẹ như trời
Sao con hiểu hết những lời mẹ ru
“Đói lòng ăn trái mù u
Đừng tham của “đút” mà tù mọt gông”!
Con đi trăm núi ngàn sông
Vẫn trong tầm mắt mẹ trông mỗi ngày
Căn nhà lợp lá gió lay
Hai mươi năm mẹ chắp tay khấn trời
“Mong con sớm trở nên người
Việc nhà việc nước vẹn mười con nghe”
Hết xuân rồi lại sang hè
Mẹ ngồi ru cháu hàng tre hát cùng
Chín tư tuổi, đầu nhuộm bông
Mẹ đi cùng với Tổ tông ông bà
Hơn mười năm mẹ đi xa
Nụ cười mẹ vẫn sáng lòa trong con!.
Trịnh Duy Sơn

