
MẸ ƠI CON NHỚ MẸ
Sáu năm rồi, xa bóng dáng mẹ yêu
Là những buổi chiều hoàng hôn tím ngắt
Mắt thẫn thờ theo hoàng hôn xa khuất
Mẹ nơi nào. Có nhìn thấy con không
Trời tháng này chẳng phải là mùa đông
Mà nổi gió làm lá bay xao xác
Đưa mắt nhìn, tìm khắp nơi ngơ ngác
Mẹ đã về trong trực giác của con.

Minh Nguyễn
