
THĂM VÙNG CAO
Trên cao lộng gió ta dừng
Bậc thang ruộng ở giữa lưng chừng đồi
Mà thương cây lúa đơn côi
Thương người sơn nữ mồ hôi miệt mài
Dưới thung đồng cỏ rộng dài
Hương rừng níu ánh nắng mai xuống gần
Ta đi nhè nhẹ bàn chân
Để đàn bướm chẳng ngại ngần đậu vai
Tính chi ngày rộng tháng dài
Ta vui cùng cảnh thiên thai cõi trần
Túi thơ bầu rượu tình thân
Ta thênh thang giữa phù vân dòng đời
Này cô sơn nữ kia ơi
Bàn tay gieo hạt cho đời sắc hoa
Nếp nương xôi ngũ sắc là
Tình người rộng với bao la đất trời!
9/2023
Nguyễn Thanh Vân

