
THÁNG MƯỜI MỘT
Tháng Mười một nắng nhạt dần bên cửa
Lạnh hanh hao xen giữa vạt nắng mờ
Một màn sương vẫn đó… buổi tinh mơ
Và cơn gió đã đổi mùa đông bắc
Bình minh lên không gian như trầm mặc
Thoáng ngoài hiên lắc rắc hạt sương rơi
Mình xa nhau cũng đã mấy mùa rồi
Những đêm vắng… anh rơi từng giọt đắng
Anh cố níu và chắt chiu giọt nắng
Đợi em về cùng duyên thắm gửi trao
Để ấm thêm lời yêu dấu ngọt ngào
Khi ngoài kia không xạc xào… lá rụng
Mười một tháng… và đông về rất đúng
Chỉ có em là hờ hững… nơi nào?
Tháng Mười một cùng với nỗi… chênh chao
Gió cứ thổi, anh nghẹn ngào… cứ đợi.
31/10/2023
Đỗ Hồng Quang
