
MẸ!
Cánh cò cõng nắng qua sông
Mẹ tôi cõng cả cánh đồng ruộng sâu
Một đời chân đất áo nâu
Rưng rưng sương phủ mái đầu đơn côi
Cha về nơi ấy xa xôi
Mẹ tôi lầm lũi cõng tôi nên người
Gọi thầm hai tiếng mẹ ơi
Mà vang vọng cả một trời yêu thương
Mà lòng ngập bóng quê hương
Nắng hồng ấm mọi nẻo đường đời xa
….
Bỗng đâu
Lệ rớt ướt nhòa
Bỗng nghe
Tim nhói…
Mẹ ta có buồn….?
Khánh Ly

