
THU RỤNG
Lá thu rụng cuống sau vườn
Thời gian rụng xuống đời đau đớn mùa
Bao năm thu chạy hơn thua
Nay thu vừa chạm vạch đua cuối đời.
Xưa nghe tiếng mẹ ru hời
Nay chiều vội tắt lịm rồi hỡi con?
Trường Sơn dấu dép chưa mòn
Đã nghe hồn gọi tên non nước nhà.
Thu nằm đắp chiếu can qua
Ngoài trời lá rụng trong nhà thờ con
Tuổi già vái lạy tuổi son
Con nghìn năm vẫn là con mẹ à.
Lá thu rụng xuống sân nhà
Đơn côi rụng tiếng mẹ cha khóc thầm
Con đi ngày ấy bao năm
Ngón tay bấm đốt đã cong tháng ngày.
Đất trời như tỉnh như say
Bay theo hương khói lắt lay thu buồn
Mẹ vời vẫy bóng hoàng hôn
Cha đau nát ruột núi non quê mình!
Phan Huy Hùng
