
THU VẮNG
Thu vàng…
đã ngủ chưa em
Sao nghe chút lạnh
bên thềm…
vấn vương
Mùa len…
đọng giấc miên trường
Bao câu yêu ái
gầy hương vị nồng
Nghe dường…
như đã vào đông…
Hay người xa cách
để lòng quạnh hiu
Nhớ nhung…
sóng dậy bao chiều
Gác cô đơn lặng…
miền phiêu diêu tình
Ngỡ như…
thu vội khuất hình
Cành trơ bóng nhạn
đếm mình cô đơn
Thấy trong…
chiếc lá dỗi hờn
Đời vương gót lạnh
gió luồn lỏi tim
Thu đưa…
giấc mỏi mắt tìm
Lầu xưa…
bóng nguyệt…
lặng chìm nơi đâu…
Trúc Hàn

