
THUỞ BAN ĐẦU
Quê hương em cũng là nơi anh đến
Xây cây cầu nho nhỏ bắc hai thôn
Nào đâu cổ tích, phim trường, ôi… định mệnh
Mà duyên thơ lắm, tựa ngôn tình
Người ta bảo công nhân cầu đường chớ tin
Để mắt buồn, em thơ ngờ hoặc
Để tan trường em qua cầu chạm mặt
Chút hững hờ… như xét nét tim anh
Quê hương em nương mía, non xanh
Vui xóm nhỏ, một giếng nước ba nhà cùng gánh
Anh giả bộ mượn gầu mà em cố tránh
Để lối về sao lấp lửng, chông chênh
Anh mượn rượu giải sầu quên ngày tháng lưu linh
Anh lấp ló đan mưa chiều ngõ hẹp
Ai đó mang ô chìa cửa sổ
Anh vụng về nợ hai tiếng “cảm ơn”!
Bá Nha
