Tình giữ sau màn sương – Thơ Lư Văn Khoa

Tình giữ sau màn sương – Thơ Lư Văn Khoa
Nhà thơ Lư Văn Khoa. Ảnh: Đam Books Media

TÌNH GIỮ SAU MÀN SƯƠNG

Lỡ thương người giữa chốn hoa rơi,
Tay chẳng nắm tim vương muôn nỗi nhớ.
Em là hoa thuyền xuôi dòng bến lỡ,
Ta đứng chờ nhìn bóng nước mong manh.

Mỗi độ chiều, gió lạc giữa trời xanh,
Nghe tiếng yêu hồn ta nghiêng sóng nhỏ.
Chút dại khờ giấu sau làn khói tỏ,
Sợ một lời tan mộng giữa vườn xưa. 

Thôi đành giữ một vầng trăng đong đưa,
Để soi lối trong lòng người lữ khách.
Em hạnh phúc ta vui cùng vắng lặng,
Chỉ xin đời… đừng bắt gặp tên nhau.​​ 

LƯ VĂN KHOA