
MẸ TÔI
Mẹ tôi đó sống luôn bình dị
Đời nhọc nhằn cũng chỉ vì con
Truân chuyên vóc ngọc hao mòn
Thanh xuân của mẹ nào còn nữa đâu
Mẹ vẫn thế không câu than thở
Mà bao lần trăn trở một mai
Năm qua tháng lại ngày dài
Xa con rời cháu không ai cạnh mình
Vì cơm áo cam đành cách biệt
Ôm ngậm ngùi da diết trong tâm
Từng đêm khắc khoải lặng thầm
Thương sao dáng mẹ lệ dầm chứa chan
Nơi cửa Phật hương đàn khấn nguyện
Mong mẹ già mãi được an yên
Quên đi những nỗi muộn phiền
Ngày con về lại đoàn viên sum vầy.

Eva Hoàng
